VĐV Katie Lou Samuelson tưởng như đã có cơ hội làm nên lịch sử với tấm HCV Olympic Tokyo cùng ĐT Bóng rổ 3×3 nữ Mỹ, nhưng COVID-19 đã thay đổi tất cả…

Khi còn học lớp 6, một thầy giáo đã bảo Katie Lou Samuelson rằng sau này cô sẽ trở thành một VĐV Olympic. 13 năm sau đó, giấc mơ của cô tưởng chừng đã trở thành sự thật, khi giám đốc Liên đoàn Bóng rổ Mỹ gọi điện thoại xác nhận cựu sinh viên trường UConn là thành viên ĐT Bóng rổ 3×3 nữ Mỹ.

Để đảm bảo được thi đấu tại vòng loại Olympic, cô bay từ châu Âu về Florida để tiêm vaccine vào tháng 4 vừa qua. Tháng 5, cô nghỉ thi đấu WNBA (Giải Bóng rổ nữ Nhà nghề Mỹ) để tới Áo, ra mắt ĐT 3×3 quốc gia và đưa đội nhà tới tấm vé đi Tokyo.

Samuelson chạy tới ôm lấy đồng đội, nở một nụ cười thật tươi. Trong một tháng rưỡi sau đó, cô được mời đến trại tập huấn ở Las Vegas, chụp ảnh thành viên và sẵn sàng bay tới Tokyo.

48 giờ trước chuyến bay, một cuộc gọi khác khiến cô hoảng loạn. VĐV 24 tuổi trở về căn phòng khách sạn và cảm thấy khó thở. Cô đã dương tính với COVID-19.

“Tâm trí tôi bắt đầu rối bời. Tôi nghĩ đó có thể là dương tính giả, nhưng kết quả test nhanh thứ hai cũng cho kết quả tương tự. Kết quả PCR xác nhận tôi đã nhiễm virus. Tôi cuộn tròn trên sàn nhà, khóc như mưa. Thật tuyệt vọng”, Samuelson kể lại.

Mọi chuyện đến một cách thật chóng vánh, theo cách không ai có thể ngờ. Cả 4 lần kiểm tra trước đó, các thành viên ĐT bóng rổ 3×3 nữ Mỹ đều âm tính. Katie Lou Samuelson và các đồng đội đã tuân thủ tuyệt đội các quy định chống dịch. Họ chỉ đi từ phòng tập tới phòng ngủ và tất cả đều được tiêm vaccine.

Và rồi, vào ngày thứ năm, điều không may ập đến với cầu thủ của đội Seattle Storm. Một thành viên của Liên đoàn Bóng rổ Mỹ bảo cô trở về phòng thật nhanh và chờ đợi.

“Tôi đã nghĩ: Không thể nào. Tim tôi đập loạn lên. Tôi cảm thấy ngứa họng, nhưng vẫn cố gắng tích cực, tự nhủ bản thân đừng hoảng loạn và có lẽ đó chỉ là cúm. Nhưng không, điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Khi kết quả PCR đến, tôi đã sắp hành lý xong xuôi từ lâu. Tôi chỉ biết khóc cho tới lúc ngất đi”.

Cô gọi điện cho bạn trai, rồi tiếp theo là mẹ và chị gái. Tất cả đều cảm thấy tuyệt vọng. Người thân đã cố gắng giúp đỡ, nhưng không thể. Có lúc mọi người chỉ ngồi đó, im lặng, nhìn nhau qua cái điện thoại.

“Tôi cảm thấy tất cả những gì mình làm cho tới lúc này đều vô nghĩa. Tôi tức điên lên, nhưng không biết trút giận vào đâu. Tôi tìm cái gì đó để đổ lỗi. Tôi đã gắt lên với mẹ mình vài lần. Tại sao chứ? Bằng cách nào chứ? Tôi không thể tìm thấy câu trả lời, và Olympic vẫn mãi quanh quẩn trong trí óc tôi”.

Trong 5 ngày tiếp theo, cô sốt cao và cố gắng ngủ nhiều nhất có thể. Nhưng nỗi đau thể chất khó mà so sánh được với tổn thương tinh thần, khi giấc mơ Thế vận hội vụt tắt. VĐV 24 tuổi cảm thấy tất cả nằm ngoài tầm kiểm soát.

Dẫu vậy, Samuelson dần dần thoát khỏi nổi buồn bằng cách bỏ điện thoại ra một bên, tập hít thở đều và tập yoga. Cô thức khuya theo dõi đồng đội và ăn mừng khi tuyển Mỹ giành tấm HCV bóng rổ 3×3 đầu tiên trong lịch sử Thế vận hội. Nỗi buồn còn đó, nhưng không còn ám ảnh tay ném gốc California.

Cô nhận thấy mình may mắn vì từng điều trị trầm cảm cách đây 2 năm. Sau khi nói chuyện với các chuyên gia tâm thần vào năm 2019, nữ VĐV bóng rổ dần học cách sống chung với những cảm xúc và để cho chúng qua đi.

“Giờ tôi có thể thoát khỏi trạng thái trầm cảm mà không phải đợi tới lúc tinh thần xuống thấp nhất. Cảm ơn gia đình và bạn bè đã ở bên trong lúc tôi tuyệt vọng nhất. Tôi đã trải qua một chặng đường dài, và giờ tôi có thể nhìn vào những mặt tích cực của sự việc”.

HỖ TRỢ THÀNH VIÊN

WEBSITE VÀ APP